宋代 陳與義
沙岸殘春雨,茅檐古鎮官。 一時花帶淚,萬里客憑欄。 日晚薔薇重,樓高燕子寒。 惜無陶謝手,盡力破憂端。
shā àn cán chūn   máo yán zhèn guān  
shí huā dài lèi   wàn píng lán  
wǎn qiáng wēi zhòng   lóu gāo yàn zi hán  
táo xiè shǒu   jìn yōu duān