宋代 李之儀
靜坐已十日,聊復資一浴。我發不滿梳,安得別置沐。 浴暖連頭澆,快哉如出谷。我生本離垢,妄念即桎梏。 外物強扶持,何異雨中竹。亦不無雨愧,亦不有雨足。 森森自然往,無榮亦無辱。振衣步空庭,又見黃粱熟。 進退葵何從,晨羞詎宜緩。叩齒感莧史,虛心豈魚貫。 乃知抱關者,俯首固非懦。烈日下嚴霜,杯水沃熾炭。 物理自迴旋,何方即吾館。年來老頓逼,四月未覺煖。 勉力更無念,已矣見此粲。
jìng zuò shí   liáo mǎn shū 滿 ān   bié zhì    
nuǎn lián tóu jiāo   kuài zāi chū shēng běn gòu wàng   niàn zhì    
wài qiáng chí   zhōng zhú kuì   yǒu    
sēn sēn rán wǎng   róng zhèn kōng tíng yòu   jiàn huáng liáng shú    
jìn tuì 退 kuí cóng   chén xiū huǎn kòu chǐ gǎn xiàn shǐ   xīn guàn    
nǎi zhī bào guān zhě   shǒu fēi nuò liè xià yán shuāng bēi   shuǐ chì tàn    
huí xuán   fāng guǎn nián lái lǎo dùn   yuè wèi jué nuǎn    
miǎn gèng niàn   jiàn càn