唐代 韓偓
坐來簌簌山風急,山雨隨風暗原隰。樹帶繁聲出竹聞, 溪將大點穿籬入。餉婦寥翹布領寒,牧童擁腫蓑衣濕。 此時高味共誰論,擁鼻吟詩空佇立。
zuò lái shān fēng   shān suí fēng àn yuán shù dài fán shēng chū zhú wén  
jiāng diǎn chuān 穿 xiǎng liáo qiào lǐng hán   tóng yōng zhǒng suō shī
shí gāo wèi gòng shuí lùn   yōng yín shī kōng zhù