又作二絕 其一

宋代 呂本中
荒山古寺欲黃昏,樑上諸君欲到門。雨濕雪童埋處土,向來精爽更誰論。
huāng shān huáng hūn   liáng shàng zhū jūn dào mén shī xuě tóng mái chù xiàng   lái jīng shuǎng gèng shuí lùn