游醉翁亭

清代 洪亮吉
一成坯,再成英,一再曲折山以名。注川曰溪,注溪曰谷,溪行谷行水聲復。 藍輿背山始入山,水聲已往何時還。未登醉翁亭,先翻醉翁操,山禽飛還水禽噪。 言尋醉翁石,更誦醉翁文。醉翁賓客不可見,山石欲雨溪生雲。 咄哉文字亦有靈,能使此山此水無餘情。我觀翁時值梅喜且驚,猶復夭矯屈曲如龍形。 醉翁琴,琴喑喑,乃知醉翁待我成古今。我歌一篇翁賞心,滁山高絕滁水深。
chéng   zài chéng yīng   zài zhé shān míng zhù chuān yuē zhù   yuē   xíng xíng shuǐ shēng    
lán 輿 bèi shān shǐ shān   shuǐ shēng wǎng shí hái wèi dēng zuì wēng tíng xiān   fān zuì wēng cāo shān   qín fēi hái shuǐ qín zào    
yán xún zuì wēng shí   gèng sòng zuì wēng wén zuì wēng bīn jiàn shān   shí shēng yún    
duō zāi wén yǒu líng   néng shǐ 使 shān shuǐ qíng guān wēng shí zhí méi qiě jīng yóu   yāo jiǎo lóng xíng    
zuì wēng qín   qín yīn yīn   nǎi zhī zuì wēng dài chéng jīn piān wēng shǎng xīn chú   shān gāo jué chú shuǐ shēn