又自用韻

宋代 陳著
泛泛一風舟,誰與管去留。 兒翁忘市井,女友隔河洲。 聊爾詩還債,從他笑有仇。 山林原自好,明日得歸不。
fàn fàn fēng zhōu   shuí guǎn liú  
ér wēng wàng shì jǐng   yǒu zhōu  
liáo ěr shī huán zhài   cóng xiào yǒu chóu  
shān lín yuán hào   míng guī