遊子吟

宋代 陳謙
母愛兒,比瑤草,百花□頭春浩浩,結綠懸黎總非寶。 朝居目前暮懷抱,頃刻相違作憂惱。兒兮勸爾無出遊,忍令母心日夜憂。 紉衣一針一度鉤,針線不比心綢繆。兒嬉鬥草拈春縷,綠縟青蔥不堪數。 楚人只解歌王孫,萋萋乃有子母恩。徂徠松,淇園竹,人生長生勝他木,千年萬年春草綠。
ài ér   yáo cǎo   bǎi huā   tou chūn hào hào   jié xuán zǒng fēi bǎo
cháo qián huái bào   qǐng xiāng wéi zuò yōu nǎo ér quàn ěr chū yóu   rěn lìng xīn yōu
rèn zhēn gōu   zhēn xiàn xīn chóu móu ér dòu cǎo niān chūn   qīng cōng kān shù
chǔ rén zhǐ jiě wáng sūn   nǎi yǒu ēn lái sōng   yuán zhú   rén shēng cháng shēng shèng   qiān nián wàn nián chūn cǎo