又追和坡韻一首

宋代 劉克莊
亭傍喬木拂雲天,亭下高桅泊晚灣。 白是張騫曾泛水,青疑徐福所求山。 羊城隔霧愁回首,鯨浸收風喜見顏。 卻笑金烏並玉兔,辛勤出沒雪濤間。
tíng bàng qiáo yún tiān   tíng xià gāo wéi wǎn wān
bái shì zhāng qiān céng fàn shuǐ   qīng suǒ qiú shān
yáng chéng chóu huí shǒu   jīng jìn shōu fēng jiàn yán
què xiào jīn bìng   xīn qín chū xuě tāo jiān