游鍾石寺問名寺之因緣老僧指門旁石如覆鍾狀賦詩一首邀何襲明登仕同賦

宋代 孫覿
月斧琢朣朧,團欒覆石鐘。連絡青雲根,點注碧蘚封。 補天記女媧,移山詫愚公。當年偶遺漏,墮此草莽中。 奇礓久淪蟄,化出金仙宮。老僧慣見之,笑視瓦礫同。 礪角戲烏犍,迸火敲青童。摩挲問亡恙,千歲今一逢。 堂堂張茂先,扣以蜀井桐。噌吰振林莽,叱吸萬竅風。 澒洞眾壑滿,吼徹九地通。狂奔竄幽魅,驚怒拔老龍。 豐山霜露零,彭蠡波浪舂。一鳴固有待,寸筳那得攻。 水曹筆五色,東序羅笙鏞。辟易四坐傾,蹴蹋萬馬空。 偉茲抱奇音,伴我窺靈蹤。賦詩乃不如,露草號秋蟲。
yuè zhuó tóng lóng   tuán luán shí zhōng lián luò qīng yún gēn diǎn   zhù xiǎn fēng    
tiān   shān chà gōng dāng nián ǒu lòu duò   cǎo mǎng zhōng    
jiāng jiǔ lún zhé   huà chū jīn xiān gōng lǎo sēng guàn jiàn zhī xiào   shì tóng    
jiǎo jiān   bèng huǒ qiāo qīng tóng wèn wáng yàng qiān   suì jīn féng    
táng táng zhāng mào xiān   kòu shǔ jǐng tóng cēng hóng zhèn lín mǎng chì   wàn qiào fēng    
hòng dòng zhòng mǎn 滿   hǒu chè jiǔ tōng kuáng bēn cuàn yōu mèi jīng   lǎo lóng    
fēng shān shuāng líng   péng làng chōng míng yǒu dài cùn   tíng de gōng    
shuǐ cáo   dōng luó shēng yōng zuò qīng   wàn kōng    
wěi bào yīn   bàn kuī líng zōng shī nǎi   cǎo hào qiū chóng