游鐘山之開善定林息心宴坐引筆賦詩

南北朝 釋洪偃
杖策步前嶺,褰裳出外扉。輕蘿轉蒙密,幽徑復紆威。 樹高枝影細,山盡鳥聲稀。石苔時滑屣,蟲網乍粘衣。 澗傍紫芝曄,岩上白雲霏。松子排煙去,堂生寂不歸。 窮谷無還往,攀桂獨依依。
zhàng qián lǐng   qiān cháng chū wài fēi qīng luó zhuǎn méng yōu   jìng wēi    
shù gāo zhī yǐng   shān jǐn niǎo shēng shí tái shí huá chóng   wǎng zhà zhān    
jiàn bàng zhī   yán shàng bái yún fēi sōng pái yān táng   shēng guī    
qióng hái wǎng   pān guì