游章運判園亭 其二

宋代 劉攽
客舍栽花欲為主,出門騎馬即天涯。何時置得尋常地,管領春風屬自家。
shè zāi huā wéi zhǔ   chū mén tiān shí zhì xún cháng guǎn   lǐng chūn fēng shǔ jiā