游張公善權二洞歌寄孔嘉仲蔚淳父伯起幼於兄弟

明代 王世貞
我昔攀天門,下視九土青。偶然咳唾忤風伯,吹落江湖成客星。 男兒生不能學向子平,棄家游五嶽。又不能學袁夏甫,坐臥土室中步武,名山惜雙腳。 以茲欲作二洞游,跌宕不辭真宰愁。培塿張公,頹然土丘。 一線乍啟,萬奇中抽。陰風冥森下無際,時見磔鶻仍驚虬。 嵯峨中堂聳玉柱,的皪兩序懸鳴球。白雲一歸不得出,石床眠雲古時濕。 太始以來無日月,燭龍銜珠曜璇闕。野夫出茲山,兩足已如臏。 猶能賈餘勇,對客卻籃筍。玉潭濯皎潔,瓊樹攬輪囷。 秋風興來骨欲顛,掛帆飛榜凌蒼煙。荒雞一鳴至善權,善權浮屠高插天。 高插天國山,山青不能鎖。吳時碑,隋時殿,唐時松柏夾道左。 陰巘盤拿白龍跡,朱梁擘畫雷神火。坤軸兮自搖,乾門兮陡開。 上有谽谺蚴蟉之岩崖兮,搆飛空之樓閣,下有滭浡訇磕之流湍兮,殷坼地之風雷。 接睫燕蝠,鉤衣莓苔。空青乍明水碧闇,赤瑕駁犖黃金摧。 泠然仙樂奏其底,令我欲出仍徘徊。揮手謝山靈,裁書報彭俞。 及示黃張二三子,搜奇擅秘須吾徒。自古名山在天地,珍重能容異人至。 宛委雲藏軒帝書,祝融雨洗司空字。張公之名經頗傳,善權泯泯殊堪憐。 我歌二洞汝當和,煙霞吐色三千年。
pān tiān mén   xià shì jiǔ qīng ǒu rán tuò fēng chuī   luò jiāng chéng xīng    
nán ér shēng néng xué xiàng píng   jiā yóu yuè yòu néng xué yuán xià zuò   shì zhōng míng   shān shuāng jiǎo    
zuò èr dòng yóu   diē dàng zhēn zǎi chóu péi lǒu zhāng gōng tuí   rán qiū    
xiàn zhà   wàn zhòng chōu yīn fēng míng sēn xià shí   jiàn zhé réng jīng qiú    
cuó é zhōng táng sǒng zhù   de liǎng xuán míng qiú bái yún guī chū shí   chuáng mián yún shí shī    
tài shǐ lái yuè   zhú lóng xián zhū yào xuán quē chū shān liǎng   bìn    
yóu néng jiǎ yǒng   duì què lán sǔn tán zhuó jiǎo jié qióng   shù lǎn lún qūn    
qiū fēng xīng lái diān   guà fān fēi bǎng líng cāng yān huāng míng zhì shàn quán shàn   quán gāo chā tiān    
gāo chā tiān guó shān   shān qīng néng suǒ shí bēi suí   shí diàn táng 殿   shí sōng bǎi jiā dào zuǒ    
yīn yǎn pán bái lóng   zhū liáng huà léi shén huǒ kūn zhóu yáo qián   mén dǒu kāi    
shàng yǒu hān xiā yòu liào zhī yán   gòu fēi kōng zhī lóu   xià yǒu hōng zhī liú tuān   yīn chè zhī fēng léi  
jiē jié yàn   gōu méi tái kōng qīng zhà míng shuǐ àn chì   xiá luò huáng jīn cuī    
líng rán xiān zòu   lìng chū réng pái huái huī shǒu xiè shān líng cái   shū bào péng    
shì huáng zhāng èr sān   sōu shàn míng shān zài tiān zhēn   zhòng néng róng rén zhì    
wǎn wěi yún cáng xuān shū   zhù róng kōng zhāng gōng zhī míng jīng chuán shàn   quán mǐn mǐn shū kān lián    
èr dòng dāng   yān xiá sān qiān nián