又雨中廚屋壞

宋代 范祖禹
我從山中來,安宅豈敢卜, 窮秋積霖潦,陋巷沒車轂。 環堵不蔽風,下床每塗足。 灶蛙日已長,釜魚時可漉。 瓦解豈一朝,糞土扶朽木。 中夜若崩山,微軀憂壓覆。 晨炊無尺椽,慨嘆食重肉。 益思反蓬茅,終老依松竹。 雲居蔭薜蘿,野性狎麋鹿。 澗溪可濯飲,薇蕨余希蔌。 寧惟此寓館,薄宦同旅館。 吾食敢求飽,民生猶歉腹, 囊空庶無寇,囷竭尚有粟。 墨突不暇黔,誰能憂破屋。
cóng shān zhōng lái   ān zhái gǎn bo  
qióng qiū lín liáo   lòu xiàng méi chē  
huán fēng   xià chuáng měi  
zào zhǎng   shí  
jiě zhāo   fèn xiǔ  
zhōng ruò bēng shān   wēi yōu  
chén chuī chǐ chuán   kǎi tàn shí zhòng ròu  
fǎn péng máo   zhōng lǎo sōng zhú  
yún yīn luó   xìng xiá 鹿  
jiàn zhuó yǐn   wēi jué  
níng wéi guǎn   báo huàn tóng guǎn  
shí gǎn qiú bǎo   mín shēng yóu qiàn  
náng kōng shù kòu   qūn jié shàng yǒu  
xiá qián   shuí néng yōu