又用韻柬方石

明代 李東陽
溽暑中人如酒然,空堂閉門各自眠。君無俗客片紙入,我苦嬌兒雙袂牽。 莓苔古洞石岩際,蘆荻釣磯秋水邊。振衣濯足兩不遂,一枕清風千萬錢。
shǔ zhōng rén jiǔ rán   kōng táng mén mián jūn piàn zhǐ   jiāo ér shuāng mèi qiān    
méi tái dòng shí yán   diào qiū shuǐ biān zhèn zhuó liǎng suí   zhěn qīng fēng qiān wàn qián