又一首答二猶子與王郎見和

宋代 蘇軾
脯青苔,炙青蒲,爛蒸鵝鴨乃瓠壺。 煮豆作乳脂為酥,高燒油燭斟蜜酒,貧家百物初何有。 古來百巧出窮人,搜羅假合亂天真。 詩書與我為曲櫱,醞釀老夫成搢紳。 質非文是終難久,脫冠還作扶犁叟。 不如蜜酒無燠寒,冬不加甜夏不酸。 老夫作詩殊少味,愛此三篇如酒美。 封胡羯末已可憐,不知更有王郎子。
qīng tái   zhì qīng   làn zhēng é nǎi  
zhǔ dòu zuò zhī wèi   gāo shāo yóu zhú zhēn jiǔ   pín jiā bǎi chū yǒu  
lái bǎi qiǎo chū qióng rén   sōu luó jiǎ luàn tiān zhēn  
shī shū wèi niè   yùn niàng lǎo chéng jìn shēn  
zhì fēi wén shì zhōng nán jiǔ   tuō guān hái zuò sǒu  
jiǔ hán   dōng jiā tián xià suān  
lǎo zuò shī shū shǎo wèi   ài sān piān jiǔ měi  
fēng jié lián   zhī gēng yǒu wáng láng