游逍遙寺以野寺江天豁山扉花木幽為韻探得山字

宋代 謝逸
進不驕富貴,立朝如在山。退若羞貧賤,林泉作闠闤。 喧靜本無相,了在一念間。人皆諳此理,何事可作難。 每月一會面,十客九不閒。良時況易失,逝者不復還。 老境不汝貸,毛髮半已斑。游從皆勝事,棲息況禪關。 茲會若不勉,對客恐厚顏。諸人胸曠達,高韻不可攀。 此意固同曉,作詩勉我頑。
jìn jiāo guì   cháo zài shān tuì ruò 退 xiū pín jiàn lín   quán zuò huì huán    
xuān jìng běn xiāng   le zài niàn jiān rén jiē ān   shì zuò nán    
měi yuè huì miàn   shí jiǔ xián liáng shí kuàng shī shì   zhě huán    
lǎo jìng dài   máo bàn bān yóu cóng jiē shèng shì   kuàng chán guān    
huì ruò miǎn   duì kǒng hòu yán zhū rén xiōng kuàng gāo   yùn pān    
tóng xiǎo   zuò shī miǎn wán