遊仙四首

宋代 曹勛
天河水冷煙波渺,流水無聲銀浪小。 白榆歷歷央瑤沙,白露淒清下雲表。 扶疎丹桂落紅英,片片紅霞散瑤草。 月中桂子空傳名,散在人間無處討。 仙翁呼童收紫芝,紫芝肥嫩光離離。 遺英殘萼墜無數,仙鶴飲啄時鳴飛。 仙人種玉耕雲隈,倚雲橫笛學鳳吹。 須臾羲御崦嵫沒,相呼拍手騎龍歸。
tiān shuǐ lěng yān miǎo   liú shuǐ shēng yín làng xiǎo  
bái yāng yáo shā   bái qīng xià yún biǎo  
shū dān guì luò hóng yīng   piàn piàn hóng xiá sàn yáo cǎo  
yuè zhōng guì kōng chuán míng   sàn zài rén jiān chǔ tǎo  
xiān wēng tóng shōu zhī   zhī féi nèn guāng  
yīng cán è zhuì shù   xiān yǐn zhuó shí míng fēi  
xiān rén zhǒng gēng yún wēi   yún héng xué fèng chuī  
yān méi   xiāng pāi shǒu lóng guī