遊仙二首 其一

宋代 秦觀
服形百神朝,刳心萬緣盡。我無退轉境,何以有精進。 戲為汗漫遊,八極一何近。渺渺東海水,累累北邙墳。 向來歌舞處,忽復成荒村。愚人如鹿耳,其死了無魂。 孰知九霄間,玄圃枕昆崙。緇塵化人衣,蒼蘿誰與捫。
xíng bǎi shén cháo   xīn wàn yuán jǐn tuì 退 zhuǎn jìng   yǒu jīng jìn
wèi hàn màn yóu   jìn miǎo miǎo dōng hǎi shuǐ   lěi lěi běi máng fén
xiàng lái chù   chéng huāng cūn rén 鹿 ěr   liǎo hún
shú zhī jiǔ xiāo jiān   xuán zhěn kūn lún chén huà rén   cāng luó shuí mén