游悟真寺

唐代 王縉
聞道黃金地,仍開白玉田。擲山移巨石,咒嶺出飛泉。 猛虎同三徑,愁猿學四禪。買香然綠桂,乞火蹈紅蓮。 草色搖霞上,松聲泛月邊。山河窮百二,世界接三千。 梵宇聊憑視,王城遂渺然。灞陵才出樹,渭水欲連天。 遠縣分朱郭,孤村起白煙。望雲思聖主,披霧憶群賢。 薄宦慚屍素,終身擬尚玄。誰知草庵客,曾和柏梁篇。
wén dào huáng jīn   réng kāi bái tián zhì shān shí   zhòu lǐng chū fēi quán
měng tóng sān jìng   chóu yuán xué chán mǎi xiāng rán guì   huǒ dǎo hóng lián
cǎo yáo xiá shàng   sōng shēng fàn yuè biān shān qióng bǎi èr   shì jiè jiē sān qiān
fàn liáo píng shì   wáng chéng suì miǎo rán líng cái chū shù   wèi shuǐ lián tiān
yuǎn xiàn fēn zhū guō   cūn bái yān wàng yún shèng zhǔ   qún xián
báo huàn cán shī   zhōng shēn shàng xuán shéi zhī cǎo ān   céng bǎi liáng piān