又題霅隴墳庵

宋代 衛宗武
斗大山庵歷幾春,茂林豐草綠初勻。 青山繚繞猶列戟,玉澗縈迴似曳紳。 新竹羽成雛鳳尾,古松鱗長老龍身。 吾年已邁嗟無用,表道瀧岡尚欠人。
dǒu shān ān chūn   mào lín fēng cǎo chū yún  
qīng shān liáo rào yóu liè   jiàn yíng huí shì shēn  
xīn zhú chéng chú fèng wěi   sōng lín zhǎng lǎo lóng shēn  
nián mài jiē yòng   biǎo dào shuāng gāng shàng qiàn rén