有嘆

宋代 劉克莊
方喜鳳簫吹協律,忽驚鸞鏡黯無光。 入君懷袖初蒙幸,著主衣裳外不忘。 陌上野遊多薄倖,閨中婉孌有剛腸。 落花滿地無人掃,自是春來懶下堂。
fāng fèng xiāo chuī xié   jīng luán jìng àn guāng  
jūn huái xiù chū méng xìng   zhe zhǔ shang wài wàng  
shàng yóu duō xìng   guī zhōng wǎn luán yǒu gāng cháng  
luò huā mǎn 滿 rén sǎo   shì chūn lái lǎn xià táng