有嘆

宋代 陳造
應事如應敵,收功端有素。 詩乃隨景遷,預計幾膠柱。 鼓吹月明秋,當時亦佳句。 見卵求時夜,竟為陰雲妒。 想像蘄為工,故智那用據。 向來東遊意,夢境騷人賦。 出郭帶月行,過山沖雪去。 風力馬欲卻,寒氣鳥不度。 舊擬忽新偶,自笑邯鄲步。 與世甘數奇,失意資一悟。 覆卻從萬方,悠然隨所遇。 吟情形前影,塵事風外絮。 郊原二月天,節物屬丹素。 山風欻雪花,野屋欲冰柱。 破除酒邊興,截斷口前句。 誰將萬玉妃,一一事嬌妒。 東皇不無情,退縮自失據。 史君文章家,客子舊能賦。 茲游豈偶然,擬作袖手去。 江梅孤舊約,桃花悵前度。 漂忽幾何時,林影映沙步。 層雲放曒日,瑩澈等僧悟。 一笑百慮余,如世有晚遇。 預知詩及門,新語謝鹽絮。
yìng shì yìng   shōu gōng duān yǒu  
shī nǎi suí jǐng qiān   jiāo zhù  
chuī yuè míng qiū   dāng shí jiā  
jiàn luǎn qiú shí   jìng wèi yīn yún  
xiǎng xiàng wèi gōng   zhì yòng  
xiàng lái dōng yóu   mèng jìng sāo rén  
chū guō dài yuè xíng   guò shān chōng xuě  
fēng què   hán niǎo  
jiù xīn ǒu   xiào hán dān  
shì gān shù   shī  
què cóng wàn fāng   yōu rán suí suǒ  
yín qíng xing qián yǐng   chén shì fēng wài  
jiāo yuán èr yuè tiān   jié shǔ dān  
shān fēng chuā xuě huā   bīng zhù  
chú jiǔ biān xīng   jié duàn kǒu qián  
shuí jiāng wàn fēi   shì jiāo  
dōng huáng qíng   tuì 退 suō shī  
shǐ jūn wén zhāng jiā   jiù néng  
yóu ǒu rán   zuò xiù shǒu  
jiāng méi jiù yuē   táo huā chàng qián  
piāo shí   lín yǐng yìng shā  
céng yún fàng jiǎo   yíng chè děng sēng  
xiào bǎi   shì yǒu wǎn  
zhī shī mén   xīn xiè yán