游泰山四首 四禪寺

宋代 蘇轍
山蹊容車箱,深入遂有得。 古寺依岩根,連峰轉相揖。 樵蘇草木盡,佛事亦蕭瑟。 居僧麋鹿人,對客但羞澀。 雙碑立風雨,八分存法則。 雲昔義靖師,萬里窮西域。 《華嚴》具多紙,歸來手親譯。 蛻骨儼未移,至今存石室。 遺文盡法界,廣大包萬億。 變化浩難名,丹青畫京邑。 粲然共一理,眩晃莫能識。 末法漸衰微,徒使真人泣。
shān róng chē xiāng   shēn suì yǒu de  
yán gēn   lián fēng zhuǎn xiāng  
qiáo cǎo jǐn   shì xiāo  
sēng 鹿 rén   duì dàn xiū  
shuāng bēi fēng   fēn cún  
yún jìng shī   wàn qióng 西  
huá yán duō zhǐ guī lái   shǒu qīn      
tuì yǎn wèi   zhì jīn cún shí shì  
wén jìn jiè   guǎng bāo wàn  
biàn huà hào nán míng   dān qīng huà jīng  
càn rán gòng   xuàn huàng néng shí  
jiàn shuāi wēi   shǐ 使 zhēn rén