又送叔貞之成都

明代 方孝孺
空名誑當世,自誤還勞人。鄭子復為誰,跋涉窮冬春。 去年赴上國,風雪迷江津。徒步從我行,面黑手足皴。 今玆有徵命,欲往志靡伸。子復之成都,代余陳所因。 念子遠遊學,三年別慈親。敝衣犯緇垢,斷裂莫為紉。 蜀道幸坦平,王化甚惠仁。歷覽快心目,庶足忘苦辛。 諸葛政猶在,少陵詩有神。浩蕩觀大江,穹秀瞻峨岷。 心胸蘊奇偉,撫事氣益振。丈夫平生懷,豈惟安其身。 況可廣咨訪,大邦多縉紳。恨我不得俱,惟恐孤主恩。 見王再三謝,念此疏遠臣。
kōng míng kuáng dāng shì   hái láo rén zhèng zi wèi shuí   shè qióng dōng chūn    
nián shàng guó   fēng xuě jiāng jīn cóng xíng miàn   hēi shǒu cūn    
jīn yǒu zhēng mìng   wǎng zhì shēn zi zhī chéng dài   chén suǒ yīn    
niàn zi yuǎn yóu xué   sān nián bié qīn fàn gòu duàn   liè wèi rèn    
shǔ dào xìng tǎn píng   wáng huà shén huì rén lǎn kuài xīn shù   wàng xīn    
zhū zhèng yóu zài   shǎo líng shī yǒu shén hào dàng guān jiāng qióng   xiù zhān é mín    
xīn xiōng yùn wěi   shì zhèn zhàng píng shēng huái   wéi ān shēn    
kuàng guǎng fǎng   bāng duō jìn shēn hèn wéi   kǒng zhǔ ēn    
jiàn wáng zài sān xiè   niàn shū yuǎn chén