又送別

唐代 李嶠
岐路方為客,芳尊暫解顏。人隨轉蓬去,春伴落梅還。 白雲度汾水,黃河繞晉關。離心不可問,宿昔鬢成斑。
fāng wèi   fāng zūn zàn jiě yán rén suí zhuǎn péng   chūn bàn luò méi hái
bái yún fén shuǐ   huáng rào jìn guān xīn wèn   宿 bìn chéng bān