游寺

唐代 李咸用
無家身自在,時得到蓮宮。秋覺暑衣薄,老知塵世空。 幽情憐水石,野性任萍蓬。是處堪閒坐,與僧行止同。
jiā shēn zai   shí dào lián gōng qiū jué shǔ báo   lǎo zhī chén shì kōng
yōu qíng lián shuǐ shí   xìng rèn píng péng shì chù kān xián zuò   sēng xíng zhǐ tóng