游疏山

宋代 陸游
我願匹馬飛騰遍九州,如今苦無騕褭與驊騮。 葛陂之龍又難致,兀兀安得忘吾愁。 幸餘一事差可喜,雲山萬里芒鞋底。 曳杖行穿幡冢雲,試茶手挹香溪水。 江西山水增怪奇,疏山之名舊所知。 惜哉不見侏儒師,尚想薪水俱空時。 寺門欲近山若拆,老樹蒼崖含古色;掛包便住吾豈能,一來要是疏山客。
yuàn fēi téng biàn jiǔ zhōu   jīn yǎo niǎo huá liú  
bēi zhī lóng yòu nán zhì   ān wàng chóu  
xìng shì chā   yún shān wàn máng xié  
zhàng xíng chuān 穿 fān zhǒng yún   shì chá shǒu xiāng shuǐ  
jiāng 西 shān shuǐ zēng guài   shū shān zhī míng jiù suǒ zhī  
zāi jiàn zhū shī   shàng xiǎng xīn shuǐ kōng shí  
mén jìn shān ruò chāi   lǎo shù cāng hán   guà bāo biàn 便 zhù néng   lái yào shì shū shān