游石堂觀

唐代 蕭祜
西山高高何所如,上有古昔真人居。嵌崖巨石自成室, 其下磅礴含清虛。我來斯邑訪遺蹟,乃遇沈生耽載籍。 沈生為政哀煢嫠,又能索隱探靈奇。欣然向我話佳境, 與我崎嶇到山頂。甘瓜剖綠出寒泉,碧甌浮花酌春茗。 嚼瓜啜茗身清涼,汗消絺綌如迎霜。胡為空山百草花, 倏爾籩豆肆我旁。始驚知周無小大,力寡多方驗斯在。 妙用騰聲冠蓋間,勝游恣意煙霞外。故碑石像凡幾年, 雲郁雨霏生綠煙。我知游此多靈仙,縹緲月中飛下天。 天風微微夕露委,松梢颼颼曉聲起。鳳去空遺簫管音, 星翻寥落銀河水。勸君學道此時來,結茅獨宿何遼哉。 齋心玄默感靈衛,必見鸞鶴相裴回。我愛崇山雙劍北, 峰如人首拄天黑。群仙傴僂勢奔走,狀若歸尊趨有德。 半岩有洞頂有池,出入靈怪潛蛟螭。我去不得晝夜思, 夢遊曾信南風吹。南風吹我到林嶺,故國不見秦天迥。 山花名藥撲地香,月色泉聲洞心冷。蔭鬆散發逢異人, 寂寞曠然口不言。道陵公遠莫能識,發短耳長誰獨存。 司農驚覺忽惆悵,可惜所游俱是妄。蘊懷耿耿誰與言, 直至今來意通形神開,擁傳又恨斜陽催。 一丘人境尚堪戀,何況海上金銀台。
西 shān gāo gāo suǒ   shàng yǒu zhēn rén qiàn shí chéng shì  
xià páng hán qīng lái fǎng   nǎi shěn shēng dān zǎi
shěn shēng wéi zhèng āi qióng   yòu néng suǒ yǐn tàn líng xīn rán xiàng huà jiā jìng  
dào shān dǐng gān guā pōu chū hán quán   ōu huā zhuó chūn míng
jué guā chuò míng shēn qīng liáng   hàn xiāo chī yíng shuāng wéi kōng shān bǎi cǎo huā  
shū ěr biān dòu páng shǐ jīng zhī zhōu xiǎo   guǎ duō fāng yàn zài
miào yòng téng shēng guān gài jiān   shèng yóu yān xiá wài bēi shí xiàng fán nián  
yún fēi shēng yān zhī yóu duō líng xiān   piāo miǎo yuè zhōng fēi xià tiān
tiān fēng wēi wēi wěi   sōng shāo sōu sōu xiǎo shēng fèng kōng xiāo guǎn yīn  
xīng fān liáo luò yín shuǐ quàn jūn xué dào shí lái   jié máo 宿 liáo zāi
zhāi xīn xuán gǎn líng wèi   jiàn luán xiāng péi huí ài chóng shān shuāng jiàn běi  
fēng rén shǒu zhǔ tiān hēi qún xiān shì bēn zǒu   zhuàng ruò guī zūn yǒu
bàn yán yǒu dòng dǐng yǒu chí   chū líng guài qián jiāo chī zhòu  
mèng yóu céng xìn nán fēng chuī nán fēng chuī dào lín lǐng   guó jiàn qín tiān jiǒng
shān huā míng yào xiāng   yuè quán shēng dòng xīn lěng yīn sōng sǎn féng rén  
kuàng rán kǒu yán dào líng gōng yuǎn néng shí   duǎn ěr zhǎng shuí cún
nóng jīng jué chóu chàng   suǒ yóu shì wàng yùn huái gěng gěng shuí yán  
zhí zhì jīn lái tōng xíng shén kāi   yōng chuán yòu hèn xié yáng cuī
qiū rén jìng shàng kān liàn   kuàng hǎi shàng jīn yín tái