游石馬以駕言出遊分韻賦詩得出字

宋代 朱熹
抱病守窮廬,閉戶常罕出。坐見春氣深,清陰晝蒙密。 今朝積雨過,淑景回煦律。不有塵外蹤,何由散愁寂。 行行整巾屨,散漫委書帙。野徑自縈紆,前峰但崷崒。 婆娑茂樹下,左右寒流汩。亂石翳蒼根,於焉憩腰膝。 追游固才彥,逢遇亦奇逸。招邀愧深情,晤言永茲日。 君有尊中物,我進沂上瑟。日夕不得留,餘歡未雲畢。
bào bìng shǒu qióng   cháng hǎn chū zuò jiàn chūn shēn   qīng yīn zhòu méng
jīn zhāo guò   shū jǐng huí yǒu chén wài zōng   yóu sàn chóu
xíng xíng zhěng jīn   sǎn màn wěi shū zhì jìng yíng   qián fēng dàn qiú
suō mào shù xià   zuǒ yòu hán liú luàn shí cāng gēn   yān yāo
zhuī yóu cái yàn   féng zhāo yāo kuì shēn qíng   yán yǒng
jūn yǒu zūn zhōng   jìn shàng liú   huān wèi yún