游石龍偶成寺僧通首坐飽歷叢林歸老山故詩多

宋代 馮時行
飛泉撼琳球,群山高崔嵬。 中有古道場,紫煙籠觀台。 石門不施關,榮辱自不來。 霜鐘鳴萬壑,日出山霧開。 老僧挈筠籃,上山拾羹材。 歸煮南澗水,至味謝鹽梅。 食飽不下床,法身充九垓。 破衲一甲子,雲閒與徘徊。 我欲吐情語,銘之古岩隈。 雲切戒多事,勿聽龍作媒。 為雨非不佳,世間多塵埃。 預恐為雨罷,歸來污蒼苔。
fēi quán hàn lín qiú   qún shān gāo cuī wéi
zhōng yǒu dào chǎng   yān lóng guān tái
shí mén shī guān   róng lái
shuāng zhōng míng wàn   chū shān kāi
lǎo sēng qiè yún lán   shàng shān shí gēng cái
guī zhǔ nán jiàn shuǐ   zhì wèi xiè yán méi
shí bǎo xià chuáng   shēn chōng jiǔ gāi
jiǎ   yún xián pái huái
qíng   míng zhī yán wēi
yún qiē jiè duō shì   tīng lóng zuò méi
wèi fēi jiā   shì jiān duō chén āi
kǒng wèi   guī lái cāng tái