幽事
蕭然四壁野人家,幽事還堪對客夸。
快日明窗閒試墨,寒泉古鼎自煎茶。
桐凋無復吟風葉,苹老猶殘泣露花。
萬里封侯真已矣,只將高枕作生涯。
xiāo
蕭
rán
然
sì
四
bì
壁
yě
野
rén
人
jiā
家
,
yōu
幽
shì
事
hái
還
kān
堪
duì
對
kè
客
kuā
夸
。
kuài
快
rì
日
míng
明
chuāng
窗
xián
閒
shì
試
mò
墨
,
hán
寒
quán
泉
gǔ
古
dǐng
鼎
zì
自
jiān
煎
chá
茶
。
tóng
桐
diāo
凋
wú
無
fù
復
yín
吟
fēng
風
yè
葉
,
píng
苹
lǎo
老
yóu
猶
cán
殘
qì
泣
lù
露
huā
花
。
wàn
萬
lǐ
里
fēng
封
hóu
侯
zhēn
真
yǐ
已
yǐ
矣
,
zhǐ
只
jiāng
將
gāo
高
zhěn
枕
zuò
作
shēng
生
yá
涯
。