游山

宋代 陸游
病退行猶倦,山坡每少休。 高枝聞鵲語,淺瀨見魚游。 偶有堪乘興,元無可遣愁。 悠然又終日,爭路有歸牛。
bìng tuì 退 xíng yóu juàn   shān měi shǎo xiū  
gāo zhī wén què   qiǎn lài jiàn yóu  
ǒu yǒu kān chéng xìng   yuán qiǎn chóu  
yōu rán yòu zhōng   zhēng yǒu guī niú