有僧言羅浮事,因為詩以寫之

唐代 劉禹錫
君言羅浮上,容易見九垠。漸高元氣壯,洶湧來翼身。 夜宿最高峰,瞻望浩無鄰。海黑天宇曠,星辰來逼人。 是時當朏魄,陰物恣騰振。日光吐鯨背,劍影開龍鱗。 倏若萬馬馳,旌旗聳奫淪。又如廣樂奏,金石含悲辛。 疑其有巨靈,怪物盡來賓。陰陽迭用事,乃俾夜作晨。 咿喔天雞鳴,扶桑色昕昕。赤波千萬里,湧出黃金輪。 下視生物息,霏如隙中塵。醯雞仰瓮口,亦謂雲漢津。 世人信耳目,方寸度大鈞。安知視聽外,怪愕不可陳。 悠悠想大方,此乃杯水濱。知小天地大,安能識其真。
jūn yán luó shàng   róng jiàn jiǔ yín jiàn gāo yuán zhuàng   xiōng yǒng lái shēn
宿 zuì gāo fēng   zhān wàng hào lín hǎi hēi tiān kuàng   xīng chén lái rén
shì shí dāng fěi   yīn téng zhèn guāng jīng bèi   jiàn yǐng kāi lóng lín
shū ruò wàn chí   jīng sǒng yūn lún yòu guǎng yuè zòu   jīn shí hán bēi xīn
yǒu líng   guài wu jǐn lái bīn yīn yáng dié yòng shì   nǎi zuò chén
tiān míng   sāng xīn xīn chì qiān wàn   yǒng chū huáng jīn lún
xià shì shēng   fēi zhōng chén yǎng wèng kǒu   wèi yún hàn jīn
shì rén xìn ěr   fāng cùn jūn ān zhī shì tīng wài   guài è chén
yōu yōu xiǎng fāng   nǎi bēi shuǐ bīn zhī xiǎo tiān   ān néng shí zhēn