游三游洞游洞之日有亭吏乞詩既為留三絕句於

宋代 蘇軾
一徑繞山翠,縈紆去似蛇。 忽驚溪水急,爭看洞門呀。 滑磴攀秋蔓,飛橋踏古槎。 三扉迎北吹,一穴向西斜。 嘆息煙雲去,追思歲月遐。 唐人昔未到,古俗此為家。 洞暖無風雪,山深富鹿豭。 相逢衣盡草,環坐髻應髽。 灶突依岩黑,樽罍就石窪。 洪荒無傳記,想像在羲媧。 此事今安有,遺蹤我獨嗟。 山翁勸留句,強為寫槎牙。
jìng rào shān cuì   yíng shì shé  
jīng shuǐ   zhēng kàn dòng mén ya  
huá dèng pān qiū màn   fēi qiáo chá  
sān fēi yíng běi chuī   xué xiàng 西 xié  
tàn yān yún   zhuī suì yuè xiá  
táng rén wèi dào   wèi jiā  
dòng nuǎn fēng xuě   shān shēn 鹿 jiā  
xiāng féng jǐn cǎo   huán zuò yīng zhuā  
zào yán hēi   zūn léi jiù shí  
hóng huāng zhuàn   xiǎng xiàng zài  
shì jīn ān yǒu   zōng jiē  
shān wēng quàn liú   qiáng wèi xiě chá