友人哭內作詩次韻

宋代 張綱
奉倩傷情愛所鍾,佳人難再豈天窮。登台曾是吹簫侶,對影今為舞鏡雄。 虛案故應愁午飯,小窗誰與伴春風。夜深它帳遙聞語,莫怨朝來無是公。
fèng qiàn shāng qíng ài suǒ zhōng   jiā rén nán zài tiān qióng dēng tái céng shì chuī xiāo duì   yǐng jīn wèi jìng xióng    
àn yīng chóu fàn   xiǎo chuāng shuí bàn chūn fēng shēn zhàng yáo wén   yuàn zhāo lái shì gōng