友人惠石兩峰巉然取杜子美玉山高並兩峰寒之

宋代 陳與義
舊喜看書今不看,且留雙眼向孱顏。 從來作夢大槐國,此去藏身小玉山。 暮靄朝曦一生子,高天厚地兩峰閒。 九華詩句喧寰宇,細比真形伯仲間。
jiù kàn shū jīn kàn   qiě liú shuāng yǎn xiàng chán yán  
cóng lái zuò mèng huái guó   cáng shēn xiǎo shān  
ǎi cháo shēng   gāo tiān hòu liǎng fēng xián  
jiǔ huá shī xuān huán   zhēn xíng zhòng jiān