游棲岩寺呈提刑學士毅夫兄

宋代 晁補之
飛樓壓城城跨野,黃河逶迤避條華。 城南鳥道拱高岩,入谷車箱不容馬。 解鞍初步石苔青,細泉鳴遶竹間亭。 肩輿直上十八折,維以采絲雙巨緪。 我行枉矢復蛇蹙,三步一呼勞我仆。 前旌已作鶴穿雲,後隊方如蟻緣木。 千條倒澗淙大壑,百丈層冰凍垂瀑。 無雲而雲蒼翠橫,無風而風{喬亢}{虛亢}聲。 崖窮東轉路忽平,長楊老柏森成城。 朱欄碧砌上窈冥,蓮花三峰只對面。 仙人玉女如相迎,卻臨北嶺望吾郭。 萬瓦一垤令人驚,孔侯翛然顧我語。 高真之居隔風雨,下視人寰如此許。 此中豈但蠻觸微,千古紛爭幾是非。 我言人處世,此見釋氏義。 人食地上谷,足固不離地。 我今正在阿堵中,與君安得生兩翅。 卻憶隋文駕六龍,意比姬滿朝河宗。 當時萬騎留山麓,登臨已卷長江東。 翠微宮裡亦如此,依然古殿對喬松。 何況山中攜妓裴御史,猶唱當時霜月空。 與君江南厭山水,香壚雙劍俱夢中。 異鄉同宦對絕景,令我不指東飛鴻。 立戒兵廚釀春酒,要看雪盡山花紅。 不須墮淚似羊守,且可騎馬同山公。
fēi lóu chéng chéng kuà   huáng wēi tiáo huá
chéng nán niǎo dào gǒng gāo yán   chē xiāng róng
jiě ān chū shí tái qīng   quán míng rào zhú jiān tíng
jiān 輿 zhí shàng shí zhé   wéi cǎi shuāng gēng
xíng wǎng shǐ shé   sān láo
qián jīng zuò chuān 穿 yún   hòu duì fāng yuán
qiān tiáo dào jiàn cóng   bǎi zhàng céng bīng dòng chuí
yún ér yún cāng cuì héng   fēng ér fēng   { qiáo kàng   }   { }{   } kàng }
qióng dōng zhuǎn píng   cháng yáng lǎo bǎi sēn chéng chéng
zhū lán shàng yǎo míng   lián huā sān fēng zhǐ duì miàn
xiān rén xiāng yíng   què lín běi lǐng wàng guō
wàn dié lìng rén jīng   kǒng hóu xiāo rán
gāo zhēn zhī fēng   xià shì rén huán
zhōng dàn mán chù wēi   qiān fēn zhēng shì fēi
yán rén chǔ shì   jiàn shì shì
rén shí shàng  
jīn zhèng zài ē zhōng   jūn ān shēng liǎng chì
què suí wén jià liù lóng   mǎn 滿 cháo zōng
dāng shí wàn liú shān   dēng lín juǎn cháng jiāng dōng
cuì wēi gōng   rán diàn 殿 duì qiáo sōng
kuàng shān zhōng xié péi shǐ   yóu chàng dāng shí shuāng yuè kōng
jūn jiāng nán yàn shān shuǐ   xiāng shuāng jiàn mèng zhōng
xiāng tóng huàn duì jué jǐng   lìng zhǐ dōng fēi hóng
jiè bīng chú niàng chūn jiǔ   yào kàn xuě jǐn shān huā hóng
duò lèi shì yáng shǒu   qiě tóng shān gōng