游棲霞四首

宋代 周文璞
破曉逗苦霧,客鼻何酸辛。 山中氣候異,初日如燭銀。 田間石獸多,知是肉角麟。 古苔半皴腹,化作蒼龜鱗。 兩柱既岌頁,眾碑亦嶙峋。 幽塗得奇觀,未敢辭埃塵。 連年抱離憂,百嗟亡一呻。 花委鬢毛晚,草奪袍色春。 愁中書櫝失,夢裡歌鐘陳。 窮愁著文字,屢被同行嗔。 同行不相知,而況悠悠人。
xiǎo dòu   suān xīn  
shān zhōng hòu   chū zhú yín  
tián jiān shí shòu duō   zhī shì ròu jiǎo lín  
tái bàn cūn   huà zuò cāng guī lín  
liǎng zhù   zhòng bēi lín xún  
yōu guān   wèi gǎn āi chén  
lián nián bào yōu   bǎi jiē wáng shēn  
huā wěi bìn máo wǎn   cǎo duó páo chūn  
chóu zhōng shū shī   mèng zhōng chén  
qióng chóu zhù wén   bèi tóng háng chēn  
tóng háng xiāng zhī   ér kuàng yōu yōu rén