有慶上人數以詩見贈慶始學詩於祖可爾來擺脫故步進而不已未可量也作短句以報之

宋代 李彭
晝公無恙時,句吐春空雲。筆端斂萬壑,中聞清夜猿。 門生沾剩馥,派別自淵源。深嶺蘿月妙,縱觀嵐氣昏。 時蒙一顧重,騰驤空馬群。大師于越秀,幽氣如芳蓀。 玉笈發金籥,闊步登詞門。脫略塵外躅,摩霄郁飛翻。 豈惟足風露,定復多皇墳。昨枉招隱句,深靚麗且溫。 挽我誘松桂,要移北山文。諸郎短兵接,此事獨策勛。 慚非鍾嶸評,更休知音論。
zhòu gōng yàng shí   chūn kōng yún duān liǎn wàn zhōng   wén qīng yuán    
mén shēng zhān shèng   pài bié yuān yuán shēn lǐng luó yuè miào zòng   guān lán hūn    
shí méng zhòng   téng xiāng kōng qún shī yuè xiù yōu   fāng sūn    
jīn yuè   kuò dēng mén tuō lüè chén wài zhú   xiāo fēi fān    
wéi fēng   dìng duō huáng fén zuó wǎng zhāo yǐn shēn   liàng qiě wēn    
wǎn yòu sōng guì   yào běi shān wén zhū láng duǎn bīng jiē   shì xūn    
cán fēi zhōng róng píng   gēng xiū zhī yīn lùn