游清涼寺三首 其二

明代 王守仁
積雨山行已後期,更堪多病益遲遲。風塵漸覺初心負,丘壑真於野性宜。 綠樹陰層新作蓋,紫蘭香細尚餘蕤。輞川圖畫能如許,絕是無聲亦有詩。
shān xíng hòu   gèng kān duō bìng chí chí fēng chén jiàn jué chū xīn qiū   zhēn xìng    
shù yīn céng xīn zuò gài   lán xiāng shàng ruí wǎng chuān huà néng jué   shì shēng yǒu shī