幽眠

宋代 秦觀
幽眠起常晚,冬晷復不長。 中間數十刻,倏如驚燕翔。 晨餐粗雲畢,申鼓鳴相望。 忽忽竟何就,念之動中腸。 天地一逆旅,死生猶轉商。 暫來旋雲去,屬速乃所常。 較計亦何補,徒然非慨慷。 不如聽兩行,一概付酒觴。 北風吹老槐,白日轉紙窗。 布衾一覺睡,身世成渺茫。 宿莽冬不衰,蘭茞幽更芳。 無庸傷侷促,速此鬢髮霜。
yōu mián cháng wǎn   dōng guǐ zhǎng
zhōng jiān shù shí   shū jīng yàn xiáng
chén cān yún   shēn míng xiāng wàng
jìng jiù   niàn zhī dòng zhōng cháng
tiān   shēng yóu zhuǎn shāng
zàn lái xuán yún   shǔ nǎi suǒ cháng
jiào   rán fēi kǎi kāng
tīng liǎng xíng   gài jiǔ shāng
běi fēng chuī lǎo huái   bái zhuǎn zhǐ chuāng
qīn jiào shuì   shēn shì chéng miǎo máng
宿 mǎng dōng shuāi   lán chén yōu gèng fāng
yōng shāng   bìn shuāng