游茅山五首

唐代 儲光羲
十年別鄉縣,西雲入皇州。此意在觀國,不言空遠遊。 九衢平若水,利往無輕舟。北洛反初路,東江還故丘。 春山多秀木,碧澗盡清流。不見子桑扈,當從方外求。 世業傳儒行,行成非不榮。其如懷獨善,況以聞長生。 家近華陽洞,早年深此情。巾車雲路入,理棹瑤溪行。 天地朝光滿,江山春色明。王庭有軒冕,此日方知輕。 平生非作者,望古懷清芬。心以道為際,行將時不群。 茲山在人境,靈貺久傳聞。遠勢一峰出,近形千嶂分。 冬春有茂草,朝暮多鮮雲。此去亦何極,但言西日曛。 昔賢居柱下,今我去人間。良以直心曠,兼之外視閒。 垂綸非釣國,好學異希顏。落日登高嶼,悠然望遠山。 溪流碧水去,雲帶清陰還。想見中林士,岩扉長不關。 名岳征仙事,清都訪道書。山門入松柏,天路涵空虛。 南極見朝采,西潭聞夜漁。遠心尚雲宿,浪跡出林居。 為己存實際,忘形同化初。此行良已矣,不樂復何如。
shí nián bié xiāng xiàn   西 yún huáng zhōu zài guān guó   yán kōng yuǎn yóu
jiǔ píng ruò shuǐ   wǎng qīng zhōu běi luò fǎn chū   dōng jiāng hái qiū
chūn shān duō xiù   jiàn jǐn qīng liú jiàn sāng   dāng cóng fāng wài qiú
shì chuán xíng   xíng chéng fēi róng huái shàn   kuàng wén cháng shēng
jiā jìn huá yáng dòng   zǎo nián shēn qíng jīn chē yún   zhào yáo xíng
tiān cháo guāng mǎn 滿   jiāng shān chūn míng wáng tíng yǒu xuān miǎn   fāng zhī qīng
píng shēng fēi zuò zhě   wàng huái qīng fēn xīn dào wèi   xíng jiāng shí qún
shān zài rén jìng   líng kuàng jiǔ chuán wén yuǎn shì fēng chū   jìn xíng qiān zhàng fēn
dōng chūn yǒu mào cǎo   zhāo duō xiān yún   dàn yán 西 xūn
xián zhù xià   jīn rén jiān liáng zhí xīn kuàng   jiān zhī wài shì xián
chuí lún fēi diào guó   hào xué yán luò dēng gāo   yōu rán wàng yuǎn shān
liú shuǐ   yún dài qīng yīn hái xiǎng jiàn zhōng lín shì   yán fēi zhǎng guān
míng yuè zhēng xiān shì   qīng dōu fǎng dào shū shān mén sōng bǎi   tiān hán kōng
nán jiàn cháo cǎi   西 tán wén yuǎn xīn shàng yún 宿   làng chū lín
wèi cún shí   wàng xíng tóng huà chū xíng liáng