游廬山山陽七詠 漱玉亭

宋代 蘇轍
山回不見落銀潢,余溜喧豗響石塘。 目亂珠璣濺空谷,足寒雷電繞飛梁。 入瓶銅鼎春茶白,接竹齋廚午飯香。 従此出山都不棄,滿田粳稻插新秧。
shān huí jiàn luò yín huáng   liū xuān huī xiǎng shí táng  
luàn zhū jiàn kōng   hán léi diàn rào fēi liáng  
píng tóng dǐng chūn chá bái   jiē zhú zhāi chú fàn xiāng  
cóng chū shān dōu   mǎn 滿 tián jīng dào chā xīn yāng