游靈隱高峰塔

宋代 蘇軾
言游高峰塔,蓐食治野裝。 火雲秋未衰,及此初旦涼。 霧霏岩谷暗,日出草木香。 嘉我同來人,久便雲水鄉。 相勸小舉足,前路高且長。 古松攀龍蛇,怪石坐牛羊。 漸聞鐘磬音,飛鳥皆下翔。 入門空有無,雲海浩茫茫。 惟見聾道人,老病時絕糧。 問年笑不答,但指穴藜床。 心知不復來,欲歸更仿徨。 贈別留匹布,今歲天早霜。
yán yóu gāo fēng   shí zhì zhuāng  
huǒ yún qiū wèi shuāi   chū dàn liáng  
fēi yán àn   chū cǎo xiāng  
jiā tóng lái rén   jiǔ biàn 便 yún shuǐ xiāng  
xiāng quàn xiǎo   qián gāo qiě zhǎng  
sōng pān lóng shé   guài shí zuò niú yáng  
jiàn wén zhōng qìng yīn   fēi niǎo jiē xià xiáng  
mén kōng yǒu   yún hǎi hào máng máng  
wéi jiàn lóng dào rén   lǎo bìng shí jué liáng  
wèn nián xiào   dàn zhǐ xué chuáng  
xīn zhī lái   guī gèng fǎng 仿 huáng  
zèng bié liú   jīn suì tiān zǎo shuāng