宥老楮

宋代 蘇軾
我牆東北隅,張王維老谷。 樹先樗櫟大,葉等桑柘沃。 流膏馬乳漲,墮子楊梅熟。 胡為尋丈地,養此不材木。 蹶之得輿薪,規以種松菊。 靜言求其用,略數得五六。 膚為蔡侯紙,子入桐君錄。 黃繒練成素,黝面頮作玉。 灌灑烝生菌,腐餘光吐燭。 雖無傲霜節,倖免狂酲毒。 孤根信微陋,生理有倚伏。 投斧為賦詩,德怨聊相贖。
qiáng dōng běi   zhāng wáng wéi lǎo  
shù xiān chū   děng sāng zhè  
liú gāo zhǎng   duò zi yáng méi shú  
wéi xún zhàng   yǎng cái  
jué zhī de 輿 xīn   guī zhǒng sōng  
jìng yán qiú yòng   lüè shù liù  
wèi cài hóu zhǐ   zi tóng jūn  
huáng zēng liàn chéng   yǒu miàn huì zuò  
guàn zhēng shēng jūn   guāng zhú  
suī ào shuāng jié   xìng miǎn kuáng chéng  
gēn xìn wēi lòu   shēng yǒu  
tóu wèi shī   yuàn liáo xiāng shú