幽蘭題姚節婦金氏傳後

宋代 張簡
幽蘭生深谷,靡靡多容光。眾草雖共長,安得比其芳。 修叢泛光風,紫蕤明朝陽。豈徒媚春色,特以持貞良。 幽閒意自得,婉淑情不傷。忽然商飆發,肅肅飛嚴霜。 卉木競凋謝,山林亦荒涼。惟茲一寸芳,枯槁猶馨香。 豈同桃李花,零落隨風揚。小草有堅操,雖死而不亡。 佳人在空谷,遭時不平康。能以禮自持,與世扶綱常。 我歌幽蘭詩,楚調悲中腸。掩抑發鳴琴,聲盡餘慨慷。
yōu lán shēng shēn   duō róng guāng zhòng cǎo suī gòng zhǎng ān   fāng    
xiū cóng fàn guāng fēng   ruí míng zhāo yáng mèi chūn   chí zhēn liáng    
yōu xián   wǎn shū qíng shāng rán shāng biāo   fēi yán shuāng    
huì jìng diāo xiè   shān lín huāng liáng wéi cùn fāng   gǎo yóu xīn xiāng    
tóng táo huā   líng luò suí fēng yáng xiǎo cǎo yǒu jiān cāo suī   ér wáng    
jiā rén zài kōng   zāo shí píng kāng néng chí   shì gāng cháng    
yōu lán shī   chǔ diào 調 bēi zhōng cháng yǎn míng qín shēng   jǐn kǎi kāng