有客

明代 魏學洢
有客有客何亭亭,翩翩辭我出我庭。舉頭視日日未暮,行行重行還復停。 槃桓斯須故人好,匪有遺說相丁寧。城西渡頭獨歸去,垂條萬縷江天青。
yǒu yǒu tíng tíng   piān piān chū tíng tóu shì wèi xíng   xíng chóng xíng hái tíng    
pán huán rén hǎo   fěi yǒu shuō xiāng dīng níng chéng 西 tóu guī chuí   tiáo wàn jiāng tiān qīng