有客

宋代 林季仲
有客有客,托於空谷。 問何以樂,樂彼幽獨。 矯矯其松。籊籊其竹。 微風過之,泠然成曲。 歲曰莫止,霰雪交揮。 誰與晤語,懷我人斯。 我之懷矣,褰裳從之。 泥淖伊阻,中心悵而。 豈無他人。以翱以翔。 意氣所親,不能弭忘。 遙遙遺緒,久矣弗敭。 之子之秀,吾宗之光。 我有薄酒,子試歠兮。 雪霽江明,共此月兮。 企焉新詩,到蟄窟兮。 老子鬅鬙,正愁絕兮。
yǒu yǒu   tuō kōng  
wèn   yōu  
jiǎo jiǎo sōng zhú    
wēi fēng guò zhī   líng rán chéng  
suì yuē zhǐ   xiàn xuě jiāo huī  
shuí   huái rén  
zhī huái   qiān cháng cóng zhī  
nào   zhōng xīn chàng ér  
rén áo xiáng    
suǒ qīn   néng wàng  
yáo yáo   jiǔ yáng  
zhī zhī xiù   zōng zhī guāng  
yǒu jiǔ   zi shì chuò  
xuě jiāng míng   gòng yuè  
yān xīn shī   dào zhé  
lǎo zi péng sēng   zhèng chóu jué