幽居三詠 其三 丁香花

宋代 王十朋
玄冬萬木落如掃,苦恨江梅開不早。誰言菊後便無花,更有丁香慰枯槁。 雨膏碧葉剪琉璃,風薦幽葩噴龍腦。小軒深院夜淒清,月白霜寒天色好。 素麵含情宋玉愁,仙肌帶濕真妃澡。何人為取藥中名,端為花能除病惱。 我時獨步瓊枝邊,相向無言意傾倒。臨風三嗅更徘徊,研墨為花加品藻。
xuán dōng wàn luò sǎo   hèn jiāng méi kāi zǎo shuí yán hòu biàn 便 huā   gèng yǒu dīng xiāng wèi gǎo
gāo jiǎn liú li   fēng jiàn yōu pēn lóng nǎo xiǎo xuān shēn yuàn qīng   yuè bái shuāng hán tiān hǎo
miàn hán qíng sòng chóu   xiān dài shī zhēn fēi zǎo rén wéi yào zhōng míng   duān wèi huā néng chú bìng nǎo
shí qióng zhī biān   xiāng xiàng yán qīng dǎo lín fēng sān xiù gèng pái huái   yán wèi huā jiā pǐn zǎo