憂居

宋代 文同
憂居向山林,蟲鳥日為伍。 形骸乍摧剝,骨肉慣辛苦。 蔬盤羞客至,病榻厭人語。 地僻誰往還,閒門閉深雨。
yōu xiàng shān lín   chóng niǎo wéi  
xíng hái zhà cuī   ròu guàn xīn  
shū pán xiū zhì   bìng yàn rén  
shuí wǎng huán   xián mén shēn